Buổi tối lang thang Bảo Lạc — không có kế hoạch gì, cũng không cần
H
Hôm đó đến Bảo Lạc khoảng 5 giờ chiều, sau một ngày ngồi xe khá mệt. Gửi đồ xong, tắm xong, trời vừa tối. Cả buổi tối không có kế hoạch gì, không có ai rủ đi đâu, không có chỗ nào được 'recommend' cụ thể.
Mình cứ thế bước ra đường.
Bảo Lạc nhỏ theo kiểu thị trấn miền núi nhỏ — vài con đường chạy dọc ngang, chợ ban ngày giờ đã đóng gần hết, mấy hàng tạp hóa còn sáng đèn, vài đứa trẻ còn chạy ngoài sân. Cái mùi của buổi tối ở đây khó tả lắm — khói bếp, hơi ẩm từ con suối gần đó, và mùi gì đó giống rau cải luộc từ trong mấy nhà dân. Mình đi không có đích. Cứ thấy đường nào có ánh đèn thì rẽ vào. Đến một đoạn có mấy cái bàn nhựa kê dưới mái tôn, một người phụ nữ đang đảo gì đó trong chảo, khói lên. Mình không biết quán đó tên gì — hay có tên không — nhưng có mấy người địa phương đang ngồi ăn, nên cứ vào hỏi còn gì không. Bà nói còn cháo và còn xào. Mình gọi đĩa thịt xào với bát cơm, ngồi ăn một mình, nghe mấy người bên cạnh nói chuyện bằng tiếng mình không hiểu. Ăn xong thấy nhẹ người hẳn. Kiểu trải nghiệm này khó giải thích với người chưa đi kiểu đó bao giờ. Nó không có gì để kể theo nghĩa ly kỳ hay đáng nhớ vì lý do đặc biệt. Chỉ là mình đã ở đó, đã đi bộ qua mấy con đường tối, đã ngồi ăn một bữa không biết tên quán, và đã nhìn một thị trấn nhỏ sinh hoạt buổi tối theo cách của họ. Sau bữa ăn mình tiếp tục đi thêm một đoạn. Thấy có quán trà đá còn mở, ghé ngồi uống, nhìn xe máy chạy qua. Không làm gì hơn. Đến khoảng 9 giờ thì gần như không còn gì mở nữa, phố tắt đèn khá nhanh. Mình về nhà nghỉ, nằm xuống, nghĩ mình đã dùng buổi tối đó đúng kiểu nhất có thể — không lên kế hoạch, không tìm hiểu trước, không chụp ảnh nhiều, chỉ đi và để nơi đó tự hiện ra. Có lẽ những buổi tối như vậy mới là thứ mình thực sự đi du lịch để tìm, dù lúc đặt vé mình không biết điều đó.
Bình luận (4)
m
muinx2022
Thấy vậy mà muốn đi Bảo Lạc ngay. Chắc những lúc như thế mới thấy được vị của một chỗ thật sự.
h
huucly
Kiểu tối đó mà hay hơn cả những ngày có kế hoạch rõ ràng ấy. Mình cũng hay có mấy buổi như vậy, xong về lại thấy đó là thứ nhớ lâu nhất chuyến đi.
d
dungnguyen77
Đúng rồi, mấy hôm có lịch dày đặc đôi khi lại không nhớ nổi mình đã làm gì, còn mấy tối chỉ đi lơ vơ thì lại in rõ trong đầu.
g
gia-ngo
Công nhận luôn, những khoảnh khắc không kế hoạch thường để lại ấn tượng sâu sắc nhất. Thỉnh thoảng chỉ cần đơn giản thế thôi cũng vui rồi.