Lâu lắm rồi mình mới có dịp trở về quê, nơi chôn nhau cắt rốn mà giờ phố thị ồn ào đã khiến mọi thứ thay đổi nhiều. Nhưng điều khiến mình nhớ nhất là những bữa cơm gia đình, đơn giản mà đầy ắp yêu thương. Ngày về, mẹ vẫn chuẩn bị mấy món ruột như canh cua rau đay, cá kho tộ và dưa muối. Ban đầu mình cứ nghĩ ăn lại những món quen thuộc ấy sẽ bình thường, nhưng khi ngồi bên mâm ăn, cảm giác khác hẳn. Không phải bởi món ăn có gì mới, mà vì không gian, tiếng cười nói của gia đình và cả mùi hương đặc trưng của quê khiến mọi thứ trở nên đáng quý hơn.
Mâm cơm hôm ấy không có gì cầu kỳ, chỉ một bát canh vừa chua vừa ngọt từ nước cua đồng, rau đay xanh mướt còn giữ chút sương sáng sớm. Cá kho tộ được kho kỹ, miếng cá thấm đẫm gia vị, thứ mùi vị mà chỉ cần ngửi thôi cũng đủ thấy nhớ da diết. Cái thú vị là dưa muối của má, vị chua nhẹ không gắt lại giúp bữa ăn thêm hài hòa, ăn mãi cũng không ngán. Mình ngồi ăn chậm, hòa vào câu chuyện của anh chị em, tiếng gà gáy xa xa và tiếng lá xào xạc ngoài sân, cảm giác bình yên lan tỏa bất ngờ.
Dù vậy cũng có những điều không như xưa, con đường vào làng giờ trải nhựa, xe cộ đi lại nhiều khiến không gian bớt đi sự tĩnh lặng như ngày bé. Bữa cơm cũng không còn đủ người như trước, ba má già dần, anh em mỗi đứa một nơi, nhưng ít nhất lúc này, được ngồi quanh mâm cơm ấy vẫn là điều quý nhất. Có thể với nhiều người, món ăn quê chỉ là cơm nhà bình thường, nhưng với mình lại là một hành trình trở về ký ức, là lúc mình nhận ra khỏi chốn xa hoa nơi phố thị, những thứ giản đơn nhất mới làm tim mình ấm áp. Từ bữa cơm đó, mình hiểu ra rằng đi xa rồi mới thấy nhớ, còn lớn rồi mới thấy quý. Mỗi lần về quê, chỉ cần được ngồi ăn cùng ba má, ngửi được mùi đất, mùi bếp lửa, là đủ để bình yên trong lòng. Chuyến về lần này không chỉ là chuyến đi, mà là hành trình kết nối lại với gốc rễ của mình, với những thứ tưởng chừng đơn giản nhưng lại rất đỗi thiêng liêng trong cuộc sống.