Bữa cơm đơn giản mà đủ ấm

T
tung-dao14·05:00:49 4/4/2026

Tối hôm đó mình ngồi trong căn nhà mọn ở Sapa thuê được, cả nhà xúm lại quanh cái bàn nhỏ. Ba mẹ, anh chị, cháu nhỏ, ai cũng có mặt. Bàn thì không to, cơm thì không sang, nhưng ai cũng cười lớn.

Mẹ nấu từ buổi sáng - cơm, canh chua, cá kho tiêu, rau luộc, dưa chuối. Không gì đặc biệt, toàn những thứ quen thuộc từ nhà. Mình hay nấu những món đó hàng ngày, nhưng không biết sao hôm đó ăn thấy khác lạ. Có lẽ vì không phải ăn một mình trong phòng, không phải nhìn màn hình, chỉ là ngồi cùng những người thân.

Cháu nhỏ cầu cơm suốt, bao nhiêu cơm cũng không chán. Anh trai lăn lộn với gói mắm tôm, nói nó ngon hơn cả nhà hàng. Bố thì im lặng ăn, nhưng mặt vui vẻ. Thỉnh thoảng ai đó kể một chuyện vặt, cả nhà cười vang. Tiếng cười đầy căn phòng nhỏ. Mình chợt nhận ra là lâu lắm rồi không có bữa cơm như vậy nữa. Ở nhà có, nhưng lúc đó chúng mình còn đi làm, học hành, mệt mỏi, nên ăn xong là tán ra. Còn lần này, dường như không ai vội vã. Không ai cuốn cuộn lên sau năm phút. Chúng mình thậm chí còn ở lại bàn thêm lúc không còn cơm nữa, chỉ để nói chuyện. Không gì quá đặc biệt, không có tia nắng chạy qua bàn kiểu phim, không có phong cảnh Sapa ngoạn mục nào ập vào. Chỉ là một bữa cơm thông thường trong một căn nhà thuê bình thường, mặt mỗi người dập dập nước mắt từ cười, áo dài vén lên vì lúc cơm quên chú ý. Mẹ vẫn có cái thói xếp cơm vào mâm thêm, lo bao nhiêu là đủ. Ba vẫn uống cơm trong nước mắm như mọi lần. Mà cảm giác đấy cực kỳ bình yên. Mình không muốn nó kết thúc, thật ra. Có lẽ đó là bữa cơm mình nhớ lâu nhất lần này.

Bình luận (4)

d

duy.ha18

11 ngày trước
Kiểu bữa cơm này mới thật sự nhớ lâu, chứ nhà hàng xịn ăn xong là quên liền.
h

hongha42

11 ngày trước
Có lúc những bữa cơm như thế lại quý hơn hết cả, nhất là khi được cùng người thân.
a

anh.ly

11 ngày trước
Đúng rồi, mà cái hay là lúc đó mình chẳng nghĩ nhiều, sau này nhớ lại mới thấy quý.
t

thuckhuevu

11 ngày trước
Đúng rồi, ngồi ăn cùng nhau mà thấy ấm áp lắm, quên hết mệt mỏi.