Chuyến chạy xe xuyên qua vài tỉnh miền Nam đợt rồi để lại trong mình nhiều kỷ niệm giản dị nhưng khó quên. Sa đà trên đường một buổi trưa oi ả, mình bất chợt dừng lại ở một quán cơm bình dân ở một con đường nhỏ không tên, cạnh đó là một quán cà phê võng lợp mái tôn đơn sơ.
Quán cơm không sang trọng gì, bàn ghế nhựa cũ và mùi khói bếp ám vào gió buổi trưa. Mình chọn một chiếc ghế bên ngoài, thả lỏng người và gọi phần cơm với vài món ăn đơn giản, đậm chất quê như cá kho, rau xào.
Ăn xong, dành chút thời gian nằm võng ở quán bên cạnh, nghe tiếng quạt trần lách cách, tiếng mái tôn trưa nắng hanh hao tạo ra âm thanh riêng biệt. Cảm giác như được trốn khỏi ồn ào, vội vã của đường xa, cùng với bạn đồng hành ngồi bên cạnh, không cần nhiều lời, chỉ vậy thôi cũng đủ an yên. Lúc đó mới thấm thía cái hồn dân dã của miền Nam, đâu cần sang trọng mà vẫn giữ được cái hồn mộc mạc mọi nơi vẫn còn. Đây cũng là khoảnh khắc nhắc mình – đi đâu cũng nên có những lúc dừng lại, không chỉ để nghỉ chân mà còn để hòa mình vào đời thường, đơn giản mà ấm áp.