Tôi đang trên đường từ Huế vào Quảng Bình thì cơn mưa bất chợt ập xuống. Trời từ nắng bỗng chuyển xám xịt, rồi từng hạt mưa lộp độp trên mái tôn một quán nước ven quốc lộ. Không kịp dừng ở chỗ nào khác, tôi quyết định trú tạm ở đây.
Quán nhỏ, chỉ có vài bộ bàn ghế nhựa cũ kỹ, bếp than đỏ hồng và mùi khói bếp xen lẫn hương chè xanh. Chủ quán là một bà cụ dễ thân thiện, vừa rót trà cho khách vừa kể chuyện làng quê. Ngoài kia mưa cứ rơi nặng hạt, tiếng mưa hòa lẫn tiếng còi xe vọng lại rất đỗi miền Trung.
Chốc chốc có vài chiếc xe tải đi qua, bắn lên từng chùm nước mưa bên lề. Lúc đó không còn vội vàng, chỉ có cảm giác thời gian như lắng đọng cùng câu chuyện đời thường giản dị của người dân bản địa. Dù không phải nơi sang trọng hay có điều kiện tốt, nhưng chính nhờ khoảnh khắc trú mưa ấy, tôi cảm nhận được miền Trung qua góc nhìn rất thực, gần gũi và sống động. Chuyến đi tiếp tục khi trời tạnh, đem theo một kỷ niệm nhỏ bé mà chân thật – chuyện gặp mưa giữa đường rồi tìm được chút yên bình bên quán nước ven quốc lộ.