Thức dậy ở đèo Khau Phạ lúc 5 giờ sáng, sương mù dày như bông

P
phuoc.vu00·17:01:02 22/4/2026

Tôi dậy sớm vì lạnh và tiếng gà. Chui ra khỏi túi ngủ, mặt lạnh sắc, mắt còn ngái ngủ nhưng cơ thể đã tỉnh. Xung quanh là sương mù trắng xóa, chẳng thấy gì hơn vài mét. Lều của mình lơ lửng trong cái không khí ẩm ướt ấy, như đang nằm trên một đám mây.

Từ từ, bản làng phía dưới đèo Khau Phạ bắt đầu thức dậy. Tiếng gà gáy thứ nhất, rồi thứ hai. Từ đâu đó có tiếng người phụ nữ gọi tên ai đó, giọng to, quen thuộc với sáng sớm. Chó sủa. Tiếng bước chân trên đất. Tất cả đều qua một màn sương mù dày, nghe xa xôi nhưng lại thật gần.

Tôi ngồi uống cà phê nóng từ bình nhiệt, tay cầm chặt nó. Sương mù vẫn chưa tan, nhưng bầu trời trên đầu bắt đầu sáng dần, từ xám tối sang xám nhạt. Lúc này mới nhận ra, sáng sớm ở Tây Bắc không chỉ là yên tĩnh—nó là một cái gì đó đang tỉnh dậy, từ từ, từ từ. Khoảng 6 giờ, sương mù bắt đầu tan. Những nếp nhăn của dãy núi hiện ra từng chút một, như một bức tranh được lặp lại. Dưới bản làng, cuộc sống bình thường khai thác—có người đã bắt đầu đi chợ, có người vẫn còn ngủ. Và tôi, đang ngồi giữa hai thế giới ấy, ở trên cao, vừa mới cảm nhận được sự yên bình của sáng sớm như thế nào.

Bình luận (1)

k

kimthutran78

25 phút trước
Cái cảm giác buổi sáng trên đèo mà sương nó cuộn vào lều, lạnh mà tỉnh hẳn người, đúng là khó quên thật.