Hôm đó cắm trại gần thị trấn Mù Cang Chải, tầm 7 giờ tối đã tối hẳn. Tưởng xuống trung tâm kiếm gì ăn dễ, nhưng đi một vòng thì phần lớn hàng đã đóng cửa hoặc còn mỗi mấy thứ bánh gói để sẵn trên kệ. Cuối cùng mua được hai gói mì, một hộp cá hộp và mấy quả trứng từ một tiệm tạp hóa nhỏ gần cuối đường.
Lúc về nấu trên bếp cồn, ngồi co ro trong lều mở một mặt, trời lạnh hơn hẳn so với ban ngày. Gió không mạnh nhưng cứ thổi liên tục, mấy ngọn nến cắm bên cạnh lay lay. Xung quanh không có tiếng ồn, thỉnh thoảng nghe tiếng xe máy xa xa rồi tắt hẳn.
Bữa ăn đó không ngon hơn bình thường, mì gói là mì gói thôi. Nhưng ngồi ăn xong không ai muốn vào lều ngay. Cứ ngồi đó, uống nước trà pha tạm, nhìn sương từ phía núi bắt đầu kéo xuống thị trấn. Ánh đèn vàng từ mấy nhà dân phía dưới mờ dần trong sương trông vừa thực vừa không thực. Mình hay có thói quen nghĩ camping phải có view hoành tráng, phải ăn ngon, phải có đủ thứ. Nhưng tối hôm đó ngồi ở đó với mấy cái không có gì, lại thấy dễ chịu một cách kỳ lạ. Kiểu dễ chịu mà không giải thích được, chỉ biết là nhớ lâu hơn nhiều chỗ khác.