Hôm đó tôi đang chạy xe từ Đà Nẵng vào Hội An theo đường tránh, ghé Ái Nghĩa chỉ vì cái bụng réo. Thị trấn nhỏ, không có gì đặc biệt để chụp ảnh đăng lên cả — không cổng chào rêu phong, không con đường hoa nở, không quán cà phê concept.
Tôi ngồi xuống một cái quán cơm ven đường, mái tôn thấp, quạt trần quay chậm, bà chủ múc canh chua cá lóc ra tô lớn không hỏi gì thêm. Cơm trắng nấu bằng nồi cơm điện cũ, nhưng dẻo lạ. Tôi ăn hết sạch, gọi thêm tô canh.
Bên cạnh có mấy chú thợ hồ đang ăn trưa, nói chuyện ồn ào về một công trình nào đó sắp xong. Không ai để ý đến tôi, không ai hỏi đi đâu về đâu. Cái cảm giác đó — được vô hình giữa một buổi trưa rất bình thường của người ta — lại dễ chịu hơn mấy quán "check-in" đông nghịt mà mình phải xếp hàng chờ. Sau bữa cơm tôi đi bộ loanh quanh chừng mười lăm phút. Chợ nhỏ đang dọn hàng buổi trưa, mấy bà ngồi nói chuyện dưới mái hiên. Không có gì để chụp theo kiểu travel photo, nhưng tôi vẫn bấm vài tấm — cái xe đạp dựng trước cột điện, tấm biển hiệu tiệm may cũ sơn tróc. Những chỗ như thế này thật ra nhiều lắm trên bất kỳ hành trình nào. Chỉ là mình hay đi thẳng qua. Lần này tôi dừng lại, và thấy mình không cần một lý do gì đặc biệt hơn là đói và mệt.