Tôi đi Tuy Hòa không phải vì đẹp, mà vì tò mò cái gì khiến người dân địa phương dậy từ 4 giờ sáng hàng ngày. Người bạn địa phương dắt tôi đến đầm muối ở xã Phương Vinh, cách thị trấn vài km.
Lúc mặt trời chưa vỡ, các cô chú đã bắt đầu công việc. Tôi thấy công việc làm muối không hề lãng mạn như tưởng. Nó khô cứng, lặp lại, và những lúc gió mặn thổi vào mắt thật khó chịu. Nhưng nhìn những bàn tay của các cô làm muối, quen thuộc với mỗi động tác—dàn đều từng dãy muối trắng, quạt nước, sàng lọc—tôi mới hiểu cái gọi là skill không cần học ở trường.
Có lúc tôi dừng lại, nước mặn còn ướt trên tay, nhìn ra biển xa xa. Vùng biển Tuy Hòa lặng lẽ, không nhộn nhịp như Nha Trang. Mây thấp, gió mặn, màu nước xanh xám. Cô chủ đầm cười: "Cái gì đẹp ở đây?" Rồi cô tiếp tục việc của mình. Tôi không biết có nên gọi đó là "trải nghiệm du lịch" hay không. Nhưng bây giờ, mỗi lần ăn muối, tôi nhớ lại những người đó và cái nắng Tuy Hòa chiều.