Tiếng sóng là đồng hồ báo thức tự nhiên nhất mà tôi từng nghe. Mở cửa nhà bác Thanh, không khí biển mặn ngào ngạt, mắt mới mở nhưng cơ thể đã sẵn sàng. Trên đảo Lý Sơn, mọi người dậy sớm không phải vì thói quen du khách, mà vì công việc - những người đánh cá, những người bán cá, những người chế biến cá.
Tôi đi theo bác Thanh xuống chợ đảo lúc 5h30. Chợ chưa "khai trương" nhưng đã tấp nập. Mấy cô gái địa phương ngồi trên ghế nhựa, khoác áo dài cá chứ không phải áo sơ mi du lịch, tay cắt cá nhanh hơn máy. Không có tương tác kiểu "anh chị là khách từ đâu" - tôi chỉ là một người lạ ngồi ở góc, nhìn, học cách họ làm việc. Một ông già hỏi tôi: "Sáng nay ăn cơm chưa? Không thì bác nấu ở nhà, thừa lắm." Rồi không chờ tôi trả lời, ông đã đi thẳng vào bếp.
Đến 8 giờ sáng, chợ đã yên tĩnh trở lại. Mọi thứ bán hết, không phải vì hết hàng mà vì công việc ngày hôm đó đã xong. Tôi và bác Thanh về nhà, uống cà phê nóng nhìn ra biển, và tôi mới nhận ra: sống cùng người dân không phải là trải nghiệm được chuẩn bị, mà là những khoảnh khắc thật không được dàn dựng.