Hôm đó mình và anh trai quyết định thức dậy sớm để lên đèo, không phải để chạy đua với thời gian hay để có bức ảnh đẹp. Chỉ đơn giản là muốn ngồi lên đó cùng nhau khi cái sương còn dày.
Sáng lúc 5 giờ, bản làng Sapa còn ngủ. Vài cái tiếng chó sủa, tiếng gà gáy lác đác từ nhà nông dân. Mình và anh im lặng trong xe máy, lạnh run, tay cầm chặt tay nhau để giữ ấm. Không cần bàn bạc gì, cứ tiếp tục lên.
Khi tới đèo Ô Quy Hồ, sương mù dày tới mức chỉ thấy trước mặt cái vô tư. Anh dừng xe, tắt máy. Chúng tôi ngồi đó im lặng, nghe tiếng sương lạnh rơi xuống cây cỏ, nghe con gió từ thung lũng tít lên. Có lúc anh nắm tay mình chặt hơn, không nói gì cả. Bản làng ở dưới vẫn chưa thức. Những ngôi nhà bằng gỗ và xi măng mờ nhạt phía sau màn sương. Chúng tôi cảm thấy mình là hai người cuối cùng còn lại trên thế giới, hoặc là hai người đầu tiên. Ta không cần khoảnh khắc nào xảy ra thêm nữa. Chỉ cần ở đó, bên nhau, trong sương, lạnh lẽo, yên bình. Anh nói một câu nhỏ: "Em thấy lạnh không?" Mình chỉ nods, và anh ôm chặt hơn. Lúc mặt trời bắt đầu nhô lên, sương từ từ tan. Bản làng thức dậy. Tiếng người người, tiếng máy máy từ từ vọng lên. Chúng tôi vẫn chưa muốn xuống.