Sáng sớm ở Tây Bắc, cái lạnh và tiếng gà gọi của người yêu

T
toanmai90·01:01:04 21/4/2026

Sáng hôm đó, em thức dậy khi trời còn tối, cơn lạnh từ cửa nhỏ len vào được. Anh đã dậy từ trước, đứng nhìn ra ngoài với cốc nước nóng trong tay. Sương mù dày đặc che phủ cả bản làng, chỉ thấy được hình bóng mờ của những ngôi nhà đá xung quanh.

"Đi bộ không?" anh hỏi mà không quay lại.

Em gật đầu mặc dù anh không nhìn thấy. Đúng lúc đó, tiếng gà gọi vang lên từ đâu đó trong sương, buồn buồn, như thể cả thế giới này vừa mở mắt thức dậy. Chúng tôi mặc áo khoác, em khoác sâu vào áo của anh khi bước ra ngoài. Đèo Ô Quy Hồ trong sương sớm không đẹp như những bức ảnh. Nó lạnh, nó mờ, có chỗ em không thể nhìn được phía dưới. Nhưng tay anh nắm chặt tay em, và em biết anh ở đây. Chúng tôi đi chậm, từng bước một, nghe tiếng chân mình trên đá ướt, nghe tiếng sương rơi giọt giọt. Bản làng còn ngủ, chỉ có những cụ già ra quét nhà, nhìn chúng tôi đi qua mà cười. Một người phụ nữ đang rửa cơm bên ngoài, khi thấy chúng tôi, bà gật đầu chào như chúng tôi là hàng xóm quen biết từ xưa. Em nghĩ, có lẽ đi du lịch không phải để gặp gỡ những cái đẹp hoàn hảo. Nó là những lúc như thế này, tay chân lạnh cóng, sương u ám, nhưng anh vẫn ở đây, vẫn nắm tay em. Không phải để kể lại, chỉ để cảm thấy anh gần thôi.

Bình luận (1)

h

ha_phan

1 giờ trước
Đọc mà thấy nhớ chuyến đi năm ngoái quá, cũng là buổi sáng lạnh, cũng chỉ đứng nhìn sương mà không nói gì.