Sáng sớm ở Lý Sơn, người dân và tôi cùng đợi tàu về

D
duongto·17:00:51 24/4/2026

Tôi thức dậy lúc 4 sáng không phải vì định sẵn, mà vì tiếng chuông báo động từ nhà hàng xóm. Cô chủ nhà cho biết tàu của con trai cô sắp về, rồi bà lôi tôi ra khỏi giường để cùng đi bến.

Bến Thanh Phú lúc ấy tối đen, chỉ có ánh đèn vàng từ các quán cơm sáng. Tôi thấy chân dung những người phụ nữ, những đứa trẻ còn ngủ gục trên ghế, và bao cái rổ xốp xếp hàng hàng - sẵn sàng chứa cá khi tàu cập bến. Không ai chào hỏi tôi, họ chỉ nói với nhau những chuyện nhỏ: thời tiết hôm nay có bão không, hôm qua mắt cá tươi lắm, tiền xăng đắt quá.

Chúng tôi đợi gần hai giờ. Lúc đó tôi hiểu ra một điều: du lịch không phải chỉ để chụp ảnh hay tìm quán ngon. Nó là đơn giản ngồi cạnh những người khác, chịu cùng cái lạnh buổi sáng sớm, chờ đợi cùng họ một điều gì đó. Khi tàu ngoài ngoàn vào cảng, bà xóm kéo tôi ra gần. "Con trai tôi là người trên tàu thứ ba," bà chỉ với niềm tự hào. Tôi không biết đó là ai, nhưng tôi vỗ vai bà và cười. Lúc đó, tôi không phải là khách, tôi chỉ là một phần của cái buổi sáng này - cái buổi sáng mà những người ở đây sống qua nó mỗi ngày.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!