Lần cắm trại gần rừng pơ mu ở Tây Nguyên khiến mình nhớ mãi khoảnh khắc sáng sớm khi mọi thứ vẫn còn đượm sương. Lều dựng cạnh những thân cây cao lớn, gió thổi nhẹ đưa theo mùi nhựa cây lẫn đất ẩm.
Mặt trời lên chưa rõ, nhưng ánh sáng yếu ớt đã lọt qua kẽ lá, hắt xuống nền rừng một màu xanh dịu dàng. Không tiếng động ồn ào, chỉ có tiếng chim và chuột chũi đào hang khẽ vang vọng xa xa.
Lạnh và ẩm, nhưng không đến mức khó chịu, cảm giác như thiên nhiên ôm mình vào lòng. Mình uống tí nước ấm, ngồi ngắm từng giọt sương còn đọng trên lá, lòng chợt tĩnh lại sau những ngày bộn bề. Cắm trại thì không thiếu bất tiện, bọn mình phải lau lều nhiều lần vì ẩm, đồ ăn cũng mang theo vừa đủ để tránh hư hỏng do ẩm. Nhưng đúng là sáng sớm ở đây đã bù đắp mọi thứ, một trải nghiệm làm mình thôi thúc muốn quay lại lần nữa.