Chúng tôi lái xe tới Phan Rang lúc sáng sớm, rồi tìm tới làng muối Ninh Hải. Từ xa, toàn là những bảng muối trắng xóa dưới ánh nắng, và em liền nắm chặt tay anh như sợ bị lạc giữa cảnh quang đó.
Gặp anh chú nông dân còn đang gạt muối, chúng tôi hỏi được vào giúp một chút. Em mặc áo dài vô tư, anh cứ bảo cẩn thận, còn chỉ cho những chỗ nước nông. Lạnh lắm. Nước muối lạnh run cả người, em bước từng bước nhỏ, anh nắm lấy cánh tay cứ phải hỗ trợ từng bước. Tay em đỏ ửng sau nửa tiếng, mũi cánh tay bị cháy nắng mà em không để ý vì toàn tập trung xem anh gạt muối.
Khoảnh khắc yêu thích nhất là lúc mặt trời bắt đầu lặn. Những cụm muối xây cao phía xa trở nên hình bóng vàng cam, em dừng lại, dựa vào vai anh, nói "đẹp quá". Anh chỉ thì thầm "em mà không ở đây, anh chẳng thấy gì đâu". Rời làng muối, chúng tôi cùng nhau lên xe, mặt cả hai rứa mặn, tóc khô xơ, nhưng em vẫn cười. Anh lau mồ hôi cho em bằng áo rồi nói em bị cháy nắng rồi. Có những chuyến đi như thế, nó không phải là gì huy hoàng, nhưng lại là những thứ không bao giờ quên được.