Hôm đó chúng mình chọn một homestay cũ cũ ở Sapa, không phải resort sang trọng. Chủ nhà là bà cụ người Hán, cho phòng hướng ra thung lũng. Đêm hôm đó tối thui, đèn điện yếu ớt, cả hai nằm dưới chăn nghe tiếng gió xuyên qua những cây thông. Lạ lẫm lắm, cơn sợ hãi nhẹ rồi tan đi vì có nhau ở đó.
Sáng hôm sau, tôi thức dậy mà không cảm thấy lo âu như mọi khi. Ngoài cửa sổ, những đám mây trắng xoá đang từ từ cuộn qua đỉnh núi, che phủ toàn bộ thung lũng. Người ấy vẫn đang ngủ, nhưng tôi không muốn đánh thức. Chỉ ngồi im và nhìn cảnh mây núi ấy, cảm giác không khí lạnh tươi khác hẳn với sương khí cũ kỹ ở nhà phố. Thở sâu, phổi như được mở ra.
Khi anh thức dậy, tôi nắm tay anh chỉ ra ngoài cửa. Không nói gì cả, chỉ ngồi cạnh nhau, uống nước ấm bà cụ cho, xem mây từ từ bay qua. Có lúc như thế, không cần đi đâu xa, chỉ cần ở cùng nhau ở nơi mà sáng dậy khác hôm trước thôi là đủ.