Hôm đó, tôi có dịp lên Mù Cang Chải vào giữa mùa nước đổ. Không phải mùa lúa chín vàng óng ả, nhưng vẻ đẹp nơi đây vẫn cuốn hút một cách kỳ lạ. Tôi đứng trên con đường nhỏ chạy men theo những thửa ruộng bậc thang, nhìn xuống thấy nước trong những mương chảy róc rách, ánh nắng chiếu qua tạo nên những bức tranh sống động từ màu xanh ngát của trời và nước.
Những thửa ruộng xếp chồng lên nhau như những chiếc bậc cầu thang khổng lồ, thật gần gũi nhưng cũng thật nên thơ. Tôi cũng thấy vài người dân tộc ngồi bên bờ ruộng, nhâm nhi tách trà nóng sưởi ấm cho cái buổi sáng se lạnh. Mọi thứ bỗng chốc trở nên bình yên đến lạ thường.
Mùi thơm của đất, của nước, và cả tiếng cười nói hồn nhiên của trẻ con chạy tung tăng cùng nhau, tạo nên âm thanh thật nhẹ nhàng giữa không gian tĩnh lặng. Dù không có sắc vàng lúa chín, nhưng cái cảm giác nơi đây ấm áp và chân thật đến lạ. Chỉ cần ngồi lại, lắng nghe và cảm nhận, tôi biết đây cũng là một mùa đẹp theo cách riêng của nó.