Hôm đó phà khởi hành từ cảng Vân Đồn lúc hơn 7 giờ sáng. Mình lên boong trên ngồi vì trong khoang bí, mùi dầu máy nồng. Lúc đầu cũng chỉ định ngồi cho thoáng, ai ngờ ngồi luôn gần hai tiếng không muốn vào.
Biển hôm đó không phẳng lặng kiểu ảnh du lịch. Sóng vừa đủ để phà nghiêng qua nghiêng lại, nước bắn lên mạn tàu thành từng vệt trắng. Mấy người ngồi gần mình có người say, có người ngủ gật, có một ông mặc áo mưa vàng cứ đứng nhìn ra xa, không rõ ông đang nghĩ gì hay chỉ đơn giản là quen với chuyện này rồi.
Mình không say, cũng không buồn ngủ. Chỉ ngồi nhìn. Đường chân trời cứ nhấp nhô theo nhịp sóng. Xa xa có vài hòn đảo nhỏ không tên, xanh xanh rồi khuất sau sương. Cảm giác lạ lắm — không phải hồi hộp, không phải hứng khởi kiểu sắp đến chỗ đẹp, mà giống như đang ở giữa một khoảng không thuộc về đâu, và điều đó lại dễ chịu một cách kỳ lạ. Cô Tô khi tới thì cũng đẹp, biển xanh, cát trắng, đủ cả. Nhưng đảo thì đông, chỗ nào cũng người, buổi chiều mình ngồi ở bờ kè nhìn ra mà cứ nghĩ lại đoạn trên phà. Cái cảm giác lơ lửng giữa biển đó — không điện thoại sóng, không việc cần làm, không cần nói chuyện với ai — mình chưa có lại lần nào sau đó. Có khi hành trình mới là phần đáng đi, chứ không phải điểm đến.