Quán không có tên đặc biệt, chỉ là mấy chiếc bàn nhựa xếp loanh quanh mái hiên của một ngôi nhà cũ gần đầu sông Cái. Mùi mặn mặn từ biển trộn với khí nóng từ bếp, khiến cô chủ quán liên tục lau trán. Những người đàn ông bên bàn cạnh cười to, nói chuyện quê mùi mà tôi chả hiểu gì, nhưng cứ thế mà vui.
Chúng tôi gọi tôm hùm xào mỡ hành, mực nướng muối, cua gạch hấp bia. Không đặc biệt lắm, cũng chẳng có tò mò gì, nhưng cái gì cũng tươi, vừa từ lưới ra. Tôi thấy cô chủ đi xuống sông lấy một xô nước lạnh, bóp tôm bên trong, rồi mang lên bếp. Ngay vậy thôi.
May quán ồn, tiếng chảo kêu, tiếng người nói cười, cái quạt treo tường gõ gõ như bị khiếm khuyết. Nhưng nó không bực, nó chỉ là... đúng. Chúng tôi ngồi cạnh nhau, không nói nhiều, tay tôi gắp tôm để cho cô ta, cô ta bóc vỏ, đôi lúc bọt nước vẩy lên áo. Tiếng nước sôi từ bếp, tiếng nĩa va vào đĩa, tiếng chúng tôi cười nhẹ ở góc quán. Khi về, tôi vẫn còn mùi mặn trên tay. Cô ta dựa vào vai tôi, nói quán này chả có gì đặc biệt nhưng sao cảm giác nó khác. Tôi nói có, vì nó là nơi duy nhất lúc đó chúng ta chỉ muốn ở bên nhau.