Hôm đó tôi lạc đường ở Đà Lạt. Đi từ trung tâm, quẹo vào một con đường nhỏ phía sau nhà ga cũ, tôi bất ngờ thấy một quán cà phê có bảng hiệu sơ sài, tường màu vàng nhoè. Lúc đó đói nước nên vào.
Chủ quán là bác chị khoảng 50 tuổi, mặc áo khoác denim, tóc buộc gọn. Không có menu, chị chỉ hỏi "uống gì?" rồi tự tay pha cà phê cho tôi. Không cầu kỳ gì cả, chỉ là cà phê đen nóng và một ly sữa đặc ngon lắm. Quán không có điều hòa, chỉ mở cửa sổ cho gió thổi vào từ vườn sau.
Tôi ngồi ở góc quán gần cửa sổ. Phía ngoài là một vườn nhỏ với cây cà phê, cây hoa hồng, mấy chậu sen đá xanh rì. Có một con mèo cam nằm trên ghế gỗ, không buồn chuyển động. Lúc đó là giữa chiều, nắng vàng, ánh sáng chiếu xiên vào quán, mọi thứ giống như đang trong một bức ảnh lạc hậu 20 năm. Chị chủ quán không quá lâm li với khách. Chị đứng đằng sau quầy, thoẽ tay lau chén, hát nhỏ theo nhạc từ cái radio cổ. Có một cặp vợ chồng già ngồi ở bàn kế, họ không nói gì, chỉ uống cà phê và nhìn ra vườn. Mình ngồi đó gần 2 tiếng, chỉ vì không muốn rời. Lúc ra về, tôi hỏi chị địa chỉ, chỉ để biết sau này tìm lại được. Chị cười, bảo "không cần nhớ đâu, em sẽ lạc đường lần khác thì vào lại". Mình biết chị nói đùa, nhưng có vẻ chị cũng hiểu loại khách nào thích quán của mình.