Quán bình thường, tối đó vui không tả nổi

H
hieutpham·13:01:26 21/4/2026

Cái quán nhỏ ở đầu hẻm, bàn nhựa ghế nhựa, đèn vàng hơi tối, menu viết tay dán trên tường. Không ai chọn chỗ này vì review ngon, chỉ vì đứa bạn nói 'thấy cũng được, vô thử đi'.

Gọi mấy đĩa: gỏi cuốn, bò lúc lắc, rau muống xào tỏi. Ăn thật ra cũng ổn, không phải kiểu 'ôi ngon quá' nhưng cũng không có gì để phàn nàn. Bò hơi dai một chút, gỏi cuốn thì rau tươi, nước chấm chua ngọt vừa miệng. Kiểu đồ ăn mà bạn sẽ không nhớ sau một tuần.

Nhưng cái tối đó lại nhớ rất lâu. Không biết tại sao, ngồi xuống là cười. Bắt đầu từ chuyện không đâu, rồi kéo nhau nhớ lại đủ thứ chuyện cũ. Đứa kể hồi đi Đà Lạt bị lạc. Đứa khác lôi ảnh cũ ra chọc nhau. Bia thêm vài lon. Quán đông dần, ồn lên, mình cũng ồn theo mà không thấy phiền. Hơn mười giờ đêm chủ quán dọn bàn bên cạnh, kiểu gợi ý nhẹ là đã muộn rồi đó. Cả bàn vẫn ngồi thêm một lúc, không ai muốn đứng dậy trước. Nghĩ lại, cái làm một bữa ăn đáng nhớ đôi khi không phải món. Là người ngồi cùng, là hôm đó ai cũng đang rảnh rang và không vội về.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!