Chiều hôm đó, sau khi dựng xong lều ở bãi cát gần Phú Quý, tôi và mấy người bạn tìm chỗ ăn. Không đi xa, chỉ cách bãi camping khoảng 10 phút đi bộ, có một quán nướng nhỏ ở vỉa hè, nước sơn bong tróc, những chiếc ghế nhựa cũ xanh xanh. Chủ quán là một bà già, nước da rám nắng, toàn ba mươi năm sống bên biển.
Thực đơn không phức tạp gì: cá cơm, mực, tôm sú, cuối cùng là rau muống luộc. Bà sắp những con cá còn sơ ơ lên vỉ nướng, một bên nước mắm pha, một bên dipping tỏi ớt. Khí nóng bốc lên, mùi cá tươi trộn với than hồng, một mùi hơi khó chịu nhưng cứ thế lại kích thích cái đói. Quán kín người, có cặp vợ chồng già bên cạnh, có mấy ông ngư dân còn mặc áo dài vào ngồi uống bia.
Khi những con cá cơm được đưa ra, vỏ ngoài vàng ươm, trong hơi nước mắm chua chua mặn mòi. Bạn tôi cắn một miếng, bật cười, rồi nói "đúng là đây rồi". Tiếng cười to, tiếng nói chuyện lộn xộn ở quán, tiếng sóng xa xa từ phía biển, và cái cảm giác buổi tối sắp về mà chúng tôi vẫn ngồi đó, ăn cá, uống bia lạnh. Không sang trọng, không yên tĩnh, nhưng cảm thấy đúng chỗ quá. Nừng camping không chỉ là lửa trại hay khung cảnh đẹp. Đôi khi nó chỉ là một buổi chiều bình thường, ở một quán nhỏ, ăn những gì tươi nhất hôm đó, với người dân sống thực sự từng ngày ở đó.