Hôm ấy, tôi quyết định rời xa những ồn ào của phố phường, đến một nơi khá xa lạ: Hồ Đá Xanh. Trên đường đi, tôi không hề thấy biển báo chỉ dẫn nào cho nơi này, chỉ có chiếc xe gắn máy lướt qua những đoạn đường nhỏ hẹp, hoang sơ, nhấp nhô giữa những rặng cây. Đến nơi, không gian như lặng đi, chỉ nghe tiếng gió thoảng và tiếng chim hót.
Hồ tương đối nhỏ nhưng nước trong veo, bên phía bờ là những tảng đá lớn, hình thù kỳ lạ, nằm yên bình như những chú khủng long ngủ say. Tôi chọn một tảng đá phẳng, ngồi xuống, gác chân lên, chỉ để nhìn về dòng nước. Bầu trời trong veo, giọt nắng nhảy múa trên mặt hồ, lòng tôi cảm thấy thật nhẹ nhàng.
Tôi không có kế hoạch rời khỏi đây ngay tức thì mà chỉ muốn ngồi thêm chút nữa, hòa vào không khí tĩnh lặng của nơi này. Việc ngồi một mình, không có điện thoại hay bất kỳ thứ gì để phân tâm, khiến tôi nhận ra giá trị của những khoảnh khắc yên bình. Nghĩ đến những bộn bề cuộc sống, chỉ cần vài tiếng ở đây cũng đủ để tâm hồn tôi được nghỉ ngơi. Cuối cùng, khi nắng bắt đầu yếu dần, tôi rời khỏi hồ nhưng trong lòng vẫn còn lưu luyến một chút mát lành của nó. Có lẽ, những nơi ít người biết như vậy mới chính là chốn bình yên cho những ai đang tìm kiếm một nơi để thở và cảm nhận.