Ngồi không ở bờ kè Mũi Né và nhớ ra mình chưa từng thở đúng cách

P
phiho·17:01:48 20/4/2026

Hôm đó tôi không có kế hoạch gì. Buổi sáng đi thuyền về sớm hơn dự kiến, buổi chiều còn mấy tiếng trước khi trời tối, thế là tôi lấy xe máy chạy ra bờ kè gần khu Hàm Tiến, tìm một tảng đá phẳng vừa đủ ngồi, rồi... ngồi thật.

Lúc đầu cũng hơi bứt rứt, tay cứ muốn cầm điện thoại. Nhưng sóng vỗ đều, gió mát hơn tôi nghĩ, và mặt trời đang chuẩn bị làm một việc rất từ từ nên tôi cũng bắt đầu từ từ theo.

Trời đổi màu không đột ngột. Nó đi qua vài lớp vàng trước, rồi cam rồi đỏ pha hồng ở đường chân trời, mây lơ lửng phía xa nhuốm màu theo kiểu không đều nhau trông lại hay hơn ảnh chỉnh tay. Có một ông già ngồi cách tôi vài mét, ông cũng không làm gì, chỉ nhìn. Hai người lạ ngồi cùng hướng, không nói chuyện, cũng không cần. Tôi có chụp vài tấm nhưng nhìn lại không bằng nhìn thật. Cái cảm giác ánh sáng đang đổi ngay trước mắt mà không kịp nắm lại — nó có gì đó dễ chịu lạ. Không phải tiếc nuối, chỉ là nhắc mình rằng có những thứ không cần lưu lại vẫn là thật. Khoảng gần sáu giờ trời tối hẳn, tôi đứng dậy, phủi quần, đi kiếm cơm. Không có kết gì to tát. Chỉ là buổi chiều đó ngồi xong thấy người nhẹ hơn một chút.

Bình luận (1)

l

lamgiangbui

1 giờ trước
Nghe mà thấy thích quá, không có gì yên bình hơn cái cảm giác ngồi coi hoàng hôn như vậy. Mình cũng từng ngồi ở đó, đúng là một trải nghiệm hiếm có.