Chuyến đi Đà Lạt vừa qua cùng nhóm bạn thân thực sự đã làm tôi cảm thấy sống lại. Đà Lạt mùa này se lạnh, không khí trong trẻo và hoa cỏ nở rộ. Suốt ngày chỉ cần lang thang, tận hưởng vẻ đẹp thất thường của thành phố. Hôm ấy, chúng tôi quyết định ghé thăm hồ Xuân Hương.
Ngồi bên bờ hồ, được nhâm nhi ly sữa đậu nành nóng hổi, cùng nhau ôn lại kỷ niệm từ hồi còn ngồi trên ghế nhà trường. Chẳng ai biết chỗ đó cũng là nơi gắn liền với bao kỷ niệm đẹp. Từ những câu chuyện bông đùa, châm chọc nhau đến những khoảnh khắc im lặng nhưng đầy ấm áp, không khí thật sự đáng giá. Có lúc, mọi người lại rủ nhau tham quan những vườn dâu, ai nấy cũng hào hứng như trẻ nhỏ khi thấy trái chín đỏ.
Chúng tôi đã cùng nhau hái dâu, rồi chia nhau thưởng thức những trái dâu ngọt ngào, vừa ăn vừa cười như điên. Tối đến, khi đốt lò nướng, mùi thịt thơm lừng hòa quyện cùng tiếng cười giòn tan. Tôi nghĩ không phải cuộc sống thường nhật ồn ào mà chính những khoảnh khắc giản dị đó mới khiến chúng ta cảm thấy nhớ nhung và trân trọng hơn. Ngày hôm ấy không có kế hoạch cụ thể, chỉ là đi và tận hưởng từng phút giây bên nhau. Kết thúc chuyến đi, tôi lại lén lút rút điện thoại ra, chụp vài bức ảnh kỷ niệm, không phải hình đẹp lung linh nhưng là những khoảnh khắc đời thường và thân thuộc nhất.