Cuối tuần vừa rồi, cả nhà mình quyết định ra biển Cửa Lò chơi cho đổi không khí. Sáng sớm, ai cũng xốc đồ đạc, con nhỏ thì lỉnh kỉnh mấy bộ áo tắm, đồ chơi cát. Đường đi không quá dài nên mọi thứ cứ thoải mái, nhưng khi ra đến nơi, chỉ việc chạy ào xuống biển và chơi với nhau thôi thì mới cảm nhận được sự mệt mỏi rất thật. Cát dính đầy chân, nắng cũng chói chang, các bé chạy liên tục nên nước bọt dính trên mặt. Mình thì ngồi xem mọi người xuống nước rồi lên, thỉnh thoảng nhặt vỏ sò, cảm giác cũng ít nhiều mệt vì trời nóng, lại phải trông con liên tục.
Nhưng đến chiều, khi mọi người tụ tập ngồi ăn cơm nướng nhỏ ở bờ biển, ai cũng tươi cười dù có chút dấu hiệu mệt. Mình nhìn các con cười đùa với nhau dưới ánh hoàng hôn, cảm thấy những giây phút đó xóa hết mọi mệt nhọc ban ngày. Thật sự, chuyến đi không hề suông sẻ như mơ, nhưng chính những khoảnh khắc giản dị này làm cho mọi thứ trở nên đáng nhớ hơn.