Lần đó tôi và nhóm bạn quyết định thử một kiểu dã ngoại khác thường hơn là cắm trại ngay trong rừng Phong Nha. Chúng tôi dựng lều gần một khe suối nhỏ, không có điện, không wifi, chỉ tiếng lá cây xào xạc và tiếng nước chảy róc rách.
Buổi tối vừa nhóm bếp củi lên, vừa kể chuyện đời, có lúc im lặng nghe tiếng rừng, rồi cười khúc khích vì mấy con côn trùng bu quanh. Chỗ này không phải kiểu resort hay khu cắm trại dịch vụ, chỉ đơn giản là một góc rừng được phép ở lại qua đêm với sự chuẩn bị kỹ càng và tôn trọng thiên nhiên.
Dẫu có hơi bất tiện về ánh sáng và vệ sinh, nhưng lại rất gần gũi và khiến mọi người gắn bó hơn. Đó là lần tôi hiểu ra một điều: đôi khi, tụ lại bên nhau giữa thiên nhiên hoang sơ lại là cách để trân trọng những mối quan hệ thân thiết nhất. Những thứ hiện đại tạm gác qua một bên, chỉ có tiếng cười và sự yên bình. Ai cần gì hơn thế cho một chuyến đi?