Mình nhớ lần đó lên đèo Mã Pí Lèng, trời không như mình tưởng – không nắng vàng mà là một trận mây dày đặc phủ kín hết cả khung núi. Ban đầu cũng hơi thất vọng vì không thấy cảnh sắc rực rỡ, nhưng ngồi lại trên một tảng đá ven đường, thở sâu, lại thấy mọi thứ chậm rãi, dễ chịu đến lạ.
Mây ậm ạch như đang tràn xuống, ôm lấy những khe suối, bụi rậm bên đường, tạo ra hơi ẩm mát mẻ, se se lạnh mà không buốt. Không khí nặng hương cây rừng, tiếng chim thỉnh thoảng vang lên xen lẫn tiếng gió nhẹ.
Cảm giác đi xa chưa bao giờ gắn với sự náo nhiệt, mà là những phút giây biết dừng lại để cảm nhận rõ cái khác lạ của nơi chốn, dù chỉ là mây và núi, cả không gian đều trôi chậm lại. Đó là lần mình hiểu thêm về việc đi để không chỉ nhìn thấy mà còn cảm nhận bằng từng khoảnh khắc nhỏ nhất bên đường.