Cuối tuần vừa rồi, tôi quyết định đưa ba mẹ đi dạo quanh Thảo Điền, một khu không quá xa trung tâm nhưng vẫn đủ yên tĩnh để mọi người cảm thấy thư thái. Ba mẹ tôi thích những chỗ không ồn ào, có nhiều cây xanh và quán cà phê nhỏ nhỏ nên tôi chọn vài điểm dừng chân phù hợp như một quán cà phê có sân vườn nhỏ, nơi ba mẹ có thể ngồi nói chuyện trong khi tôi gọi nước.
Khi dạo bộ bên sông, ba tôi hay chỉ những con thuyền nhỏ, kể chuyện ngày xưa, trong khi mẹ thích nhìn hoa và nói về những mùa hoa bà từng trồng ở quê. Tôi chỉ cần vậy, không phải đi chơi ở nơi xa lạ hay nhiều hoạt động mà đơn giản là để ba mẹ có không gian thoải mái, được làm điều họ thích.
Dù đường đi chưa hoàn toàn bằng phẳng, có lúc ba mẹ hơi mệt nhưng lúc dừng chân nghỉ, nhìn ánh mắt họ thật sự yên bình là tôi thấy đủ ấm lòng. Đó không phải chuyến đi mở rộng tầm mắt, nhưng là cách gần gũi, chăm chút cho khoảng thời gian bên nhau mà tôi nghĩ ai cũng cần.