Lần camping ở xã Sà Phìn, Hà Giang, mình chọn dựng lều bên một khu ruộng bậc thang. Lúc ấy không phải mùa lúa chín hoặc nước đầy nhất, ruộng xanh cũng không rực rỡ, nhiều chỗ còn hơi khô, đất lộ ra, trông nhìn cứ đan xen, không đều màu như tranh. Nhưng chính sự không hoàn hảo ấy mới cho mình cảm giác gần gũi, như là một phần rất thật của cuộc sống nông thôn chứ không chỉ là hình ảnh để ngắm.
Buổi chiều xuống, không khí mát mẻ, mây thấp trôi lững lờ trên những thửa ruộng, tiếng gà gáy xa xa và vài người dân lom khom chăm sóc đất. Mình thấy lòng nhẹ nhàng, không vội vàng, không cần phải chỉnh sửa hay tô điểm thêm. Đó là khoảnh khắc mình cảm nhận được một miền núi hiền hoà, bình dị lấp đầy sự mộc mạc của bản làng.
Cắm trại ở đây không phải để săn ảnh đẹp lung linh mà để được ngồi yên, lắng nghe tiếng đất trời. Mình nghĩ đôi khi, những chuyến đi không cần cảnh sắc hoàn hảo mới có giá trị, mà là lúc ta thực sự đón nhận nguyên bản, chân thực của tự nhiên và đời sống quanh mình.