Hôm đó hai đứa dậy từ 4 giờ rưỡi ở Mù Cang Chải, trời lạnh hơn dự tính, gió thổi khá mạnh theo triền núi. Đi được một đoạn thì đã nghe mấy người đi cùng đoàn xì xào 'hôm nay chắc không có mây rồi'. Lòng hơi chùng xuống một chút, vì đây là lần đầu mình lên đây, còn người kia thì hứa 'chắc chắn đẹp lắm'.
Lên đến chỗ ngắm cảnh gần đỉnh Khau Phạ, quả nhiên không có biển mây trắng bồng bềnh như ảnh trên mạng. Chỉ có một lớp sương mỏng, mấy dãy núi xanh xám, và ánh sáng đầu tiên của ngày rọi chéo qua thung lũng theo kiểu không thể dàn dựng được.
Người kia cứ xin lỗi mãi, bảo 'tại thời tiết'. Mình không biết nói gì ngoài ngồi xuống cạnh, lấy hai gói bánh mì mua từ tối hôm trước ra ăn. Lạnh, gió, bánh mì nguội. Nhưng ngồi cạnh nhau như vậy, không nói nhiều, nhìn mấy người H'Mông dắt ngựa đi qua phía dưới, tự nhiên thấy ổn. Có những chuyến đi mà điểm nhấn không phải là cảnh đẹp theo đúng kịch bản. Mà là cái khoảnh khắc ngồi ăn bánh mì lúc 6 giờ sáng trên núi, lạnh, và có người ngồi bên cạnh. Biển mây hay không, mình nghĩ không còn quan trọng nữa từ lúc đó.