Hải với mình không gặp nhau gần ba năm. Nó vào Đà Lạt công tác, mình đang ở đó tự do, thế là hẹn nhau buổi sáng ở cái quán cà phê gần chợ Đà Lạt, cái quán mái tôn cũ kỹ mà mình hay ghé một mình.
Ban đầu định lên Langbiang, nhưng đến nơi thấy xe ôm chào giá hơi mệt, hai đứa nhìn nhau rồi quay xe. Thay vào đó cứ đi men theo đường Trần Hưng Đạo xuống dưới, ghé vào mấy con hẻm không tên, phát hiện một cái tiệm bánh mì mở từ bảy giờ sáng mà đến mười một giờ vẫn còn người xếp hàng. Mua hai ổ đứng ăn ngay trước cửa, vừa nhai vừa kể chuyện cũ.
Cái hay của kiểu đi này là không ai thấy cần phải làm gì cho xứng với chuyến đi. Không check-in cho đủ, không phải đến điểm A rồi điểm B. Mình với Hải vào một vườn dâu nhỏ ven đường vì thấy cái bảng viết tay dựng ở rào, hỏi bà chủ mua nửa ký rồi ngồi bóc ăn tại chỗ. Bà nhìn hai đứa cười, nói kiểu ni thì mua gì được, rồi bới thêm một ít. Chiều muộn mưa lác đác, chui vào một quán phở bên hông đường Phan Đình Phùng. Ăn xong không ai muốn về, cứ ngồi uống trà đá nghe mưa gõ mái hiên. Không có khoảnh khắc nào đặc biệt để kể, nhưng cả ngày hôm đó lại là loại ngày mà lâu lâu mình nhớ lại vẫn thấy dễ chịu.