Đường núi Tây Bắc lần đầu: vừa tê tái vừa thích mê

H
hue-ngo65·21:01:22 21/4/2026

Lần đầu chạy xe lên Tây Bắc, tôi tưởng mình sẽ thoải mái hơn là bây giờ. Khoảng 30 km từ Sapa vào, cua liên tiếp bắt đầu, tôi bắt chặt tay lái, tập trung toàn bộ đầu óc vào việc không bị rơi khỏi con đường. Cái nóng hôi ra từ phanh xe lẫn mồ hôi của bản thân hòa lẫn trong tiếng gió thổi qua cửa sổ. Vừa sợ vừa thích mê.

Nhưng khoảnh khắc đáng nhớ là lúc tôi dừng lại ở một điểm thoai thoải gần đèo Ô Quý Hồ. Tay vẫn còn run, nhưng ngước lên nhìn, mây trắng xoá dưới chân, các bản làng nhỏ li ti ở phía xa, mặt trời rọi vừa vặn vào những thửa ruộng. Người đi bộ không hình dung được cảnh này, chỉ có người chạy xe qua mới thấy rõ thế.

Cái khó chịu của tôi giờ không phải là nhức đầu hay mệt, mà là cảm giác lơ lửng - muốn tiếp tục đi để nhìn thêm, nhưng cũng muốn ngồi lại để tiêu hóa cái tôi vừa thấy. Một người bạn quen đi Tây Bắc lần thứ 5 bảo tôi, "lần đầu ai cũng như vậy". Có vẻ là vậy.

Bình luận

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!