Lần trước lên Mộc Châu đúng mùa hoa cải, tôi mất gần 20 phút chỉ để tìm chỗ đậu xe. Lần này lên vào tháng 7, chẳng có gì đặc biệt để chụp, cũng chẳng ai rủ — tôi đi vì rảnh, vì muốn thoát khỏi Hà Nội một chút.
Bản Áng lúc đó gần như không có khách. Mấy quán ven đường vẫn mở nhưng người bán ngồi đọc điện thoại, không buồn chào hỏi. Tôi gọi bát bún ốc, ngồi nhìn ra con đường đất không có ai đi, thấy lạ lạ — cái lạ dễ chịu.
Không có ai dựng cọc selfie, không có nhạc phát từ loa kéo, không ai xếp hàng trước cánh đồng chỉ để chụp ảnh. Tôi đi bộ tự do hơn, đứng lâu hơn ở một chỗ mà không lo người khác chờ. Cái đồi chè gần Nà Ka vẫn xanh như thường, nhưng lần này tôi thực sự nhìn nó thay vì nhìn màn hình để canh góc chụp. Điểm dở là một số quán ngon hơn đóng cửa vì ít khách, tôi phải đổi chỗ ăn tối hai lần. Nhưng đổi lại, buổi sáng ngủ dậy không nghe tiếng xe máy rồ ga, không có tiếng loa nhà hàng kéo khách — im đến mức tôi nằm thêm một lúc chỉ vì thích. Tôi không nói những điểm hot là xấu. Chỉ là sau chuyến đó, tôi hiểu mình thuộc kiểu người cần đi lệch một chút khỏi lịch trình phổ biến thì mới thực sự nghỉ được.