Chuyến camping ngoài Tây Ninh tới ngày thứ ba, chúng tôi dậy sớm, thiếu nước, thiếu điện, cả lò nấu nước uống cũng bị cục cằn. Quyết định gác lều, đi tìm bữa sáng.
Có một quán cơm tấm nằm sâu trong làng, xung quanh là những vườn dâu tằm xanh mênh mang. Chủ quán là bà già ngoài 60, nhìn chúng tôi với bộ dạo lênh đênh, bụi bặm, vẻ chút bất ngờ nhưng không kỳ thị. Mình gọi cơm tấm với trứng ốp la và cà chua muối. Không đặc biệt gì, nhưng bữa sáng hôm đó, ngồi ngoài hiên nhà, lá cây phía sau lưng gió thổi mát rượi, vị mặn của trứng lẫn lị với cơm ấm, mình cảm thấy sao như miệng đơm ra mầm sống.
Có một anh bác chở rau bằng xe máy cũ kỹ dừng lại mua cơm cũng ở đó. Chúng tôi không nói chuyện, chỉ cùng ngồi, cùng nhai, cùng nhìn những đám lúa vàng ươm phía xa. Lúc đó mình mới hiểu sao mọi người lại thích đi xa, sao lại phải camping. Không phải vì cảnh đẹp hay trải nghiệm ngoại ô sang chảnh, mà vì những phút như thế này, khi bạn nhận ra mình chỉ là một người bình thường giữa đất trời bình thường, ăn cơm bình thường, nhưng mọi thứ lại có vẻ lớn và đầy ý nghĩa hơn. Từ đó, mỗi chuyến camping, mình lại tìm những quán cơm bình dân ở đầu làng, ngoài rìa thị trấn. Không phải để check-in hay viết review, mà để dừng lại, ngồi yên một chút, và cảm nhận rằng mình đang sống, đang đi, đang ở đâu đó thực sự.