Chiều hôm đó trời nóng dã man, chúng tôi quyết định dừng quán nước nhỏ bên quốc lộ 3, gần thị trấn Sông Côn. Không phải quán nổi tiếng gì cả—chỉ là một cái quán tre, bàn ghế cũ kỹ, chủ quán là bà già với chiếc quạt cầm tay.
Anh gọi hai cốc nước mía, bà bắt đầu quay máy. Anh lôi điện thoại ra, nhưng tôi bảo anh cất đi. Hai mình ngồi yên, nghe tiếng gió qua lá dừa, tiếng xe cộ phía đường.
Khi bà đặt cốc xuống bàn, đá lạnh toát mát, nước hơi đục nhưng vô cùng ngon. Anh uống một hơi dài, rồi bật cười vì một cái gì đó tầm thường—có lẽ là tôi cọc đá ra khỏi miệng bằng cách quá kỳ dị. Tiếng cười đó vang trong quán trống, và bà quản cười theo. Chúng tôi không nói chuyện nhiều. Chỉ ngồi, uống nước, nhìn mấy bà cụ đi qua đường với giỏ hàng. Mười phút yên tĩnh đó—không điện thoại, không tính toán, không deadline—cứ sao mà nó lại nhớ lâu hơn cả những chuyến đi sang trọng khác. Lúc ra về, anh để lại tiền thừa. Bà quản cảm ơn, và cảm xúc hơi hơi buồn, nhưng đó là buồn đẹp. Nó nhắc tôi rằng đôi khi những khoảnh khắc quý giá nhất không phải từ những nơi to tát, mà từ sự yên tĩnh và sự ở bên nhau.