Lần ra đảo Cô Tô vừa rồi, mình cứ nghĩ sẽ thích thú nhất với cảnh biển trong xanh và bãi tắm rộng rãi nơi đây. Nhưng thật bất ngờ, đoạn hành trình trên tàu lại làm mình nhớ nhất. Tàu chạy khá vững, dù có lúc sóng đánh nhẹ làm mình giật mình.
Mình chọn chỗ ngoài boong để tận hưởng gió biển mặn mà và ánh nắng dịu dàng, chứ không ngồi trong khoang máy lạnh nặng mùi dầu như nhiều người. Khoảnh khắc mặt trời lặn buông dần sau đường chân trời, ánh sáng vàng hắt lên từng đợt sóng, thật lòng không muốn mở điện thoại ra chụp ảnh, chỉ muốn ngồi im mà tận hưởng. Trên tàu cũng có vài người dân địa phương, họ trò chuyện rôm rả với nhau, khiến không khí thêm phần thân mật, không hề có cảm giác như đang trên một chuyến tàu khách công nghiệp.
Tuy nhiên, cũng phải thừa nhận là tiếng ồn của máy tàu và mùi dầu nhớt cũng gây đôi chút khó chịu, nhất là với những người dễ say sóng. Nhưng đó lại là phần tất yếu của trải nghiệm đi biển. Khi tàu cập bến, đảo vẫn đẹp và yên bình, nhưng mình thấy hành trình trên biển mới thật sự là phần thú vị và để lại nhiều cảm xúc để kể lại.