Đèo Mèo Vạc vào một chiều mù sương, xe tôi dừng lại ở một khoảng trống nhỏ ven đường. Không có quán xá, cũng chẳng bảng hiệu gì, chỉ có gió lùa qua từng khe lá và mây trôi lững lờ trên bầu trời xám.
Không khí lạnh lẽo không làm tôi sợ, mà ngược lại khiến mọi thứ xung quanh rõ ràng hơn hẳn. Tôi bắt gặp vài người địa phương đi qua, họ mặc đơn giản, tay xách rổ rau hay nải chuối.
Chúng tôi chỉ gật đầu nhau trong im lặng như thấu hiểu sự yên bình hiếm hoi ngay giữa chốn núi rừng rộng lớn này. Lúc đó, tôi nhận ra, có những nơi chỉ cần dừng lại và lắng nghe thôi cũng đủ cảm nhận sự gần gũi sâu sắc, như được bên cạnh một phần nhỏ của cuộc sống mà bình thường ta thường bỏ qua vì vội vã. Dù không có gì đặc sắc hay sôi động, khoảnh khắc ấy vô tình trở thành một kỷ niệm đọng lại lâu nhất trong chuyến đi Tây Bắc lần này.