Hôm đó mấy đứa rủ nhau ra mảnh đất trống sau nhà thằng bạn ở Lạng Giang, trải bạt, dựng lều. Không có kế hoạch gì cụ thể, không itinerary, không cả lịch nấu ăn — ai mang được gì thì mang.
Tối xuống, đứa thì gom củi khô, đứa nhóm bếp than. Có người mang khoai lang, có người mang mấy khúc mía chặt sẵn. Thức ăn đơn giản đến mức buồn cười nhưng ngồi nướng tự tay thì kiểu gì cũng ngon hơn bình thường.
Cái hay không phải ở chỗ ngủ ngoài trời hay làm gì đó hoành tráng. Hay ở chỗ mấy đứa ngồi không có điện thoại trong tay quá lâu. Câu chuyện cứ thế kéo dài từ chuyện cũ hồi học cấp ba, sang chuyện công việc đang bí, rồi sang chuyện không đâu vào đâu. Không ai cần phải hài hước hay thú vị — cứ nói, người kia nghe, vậy thôi. Khoảng 11 giờ đêm trời bắt đầu lạnh hơn. Có đứa chui vào lều trước. Mấy đứa còn lại ngồi thêm một lúc, nhìn than tàn dần. Không ai muốn vào trước vì cứ nghĩ hễ vào là buổi tối kết thúc. Sáng ra ngủ dậy lưng hơi mỏi vì bạt mỏng, sương xuống nhiều. Nhưng không ai phàn nàn gì. Ăn mì gói nấu bằng bếp ga mini, uống cà phê hòa tan, rồi về. Kiểu cắm trại này không có gì để kể lại cho hoành tráng, nhưng mà thật ra đó là lý do đáng đi nhất.