Điều làm mình ấn tượng nhất khi đến Cô Tô không phải là bãi biển đông đúc thường thấy mà chính là những sáng sớm yên bình, khi cả đảo bắt đầu dậy từ rất sớm. Mình thức dậy khi trời còn hơi mờ, ra bến cảng chỉ vừa kịp nhìn thấy vài chiếc thuyền đánh cá đã rục rịch di chuyển ra biển.
Người dân ở đây có thói quen rất gần gũi với thiên nhiên — họ hòa mình vào nhịp sống biển từ lúc mặt trời chưa lên cao. Bạn sẽ thấy những bà, những chị bên bờ biển đang lựa cá tươi vừa được thu hái, còn các chú ngư dân đang dọn ngư cụ, sửa lại lưới trước khi ra khơi.
Tiếng sóng vỗ rì rầm tạo thành bản nền cho sự bình yên đặc trưng của buổi sáng. Không khí mặn mòi pha chút sương biển khiến người ta cảm thấy khoan khoái, dễ chịu. Có chút mùi cá mới bắt và gió biển đưa hương vị mặn mà hòa quyện vào không gian. Mình tự nhủ, những khoảnh khắc như thế mới thật sự khiến chuyến đi đáng giá — không phải vì cảnh đẹp lung linh, mà bởi sự chân thật, giản đơn và nhịp sống đời thường mà ít khi thành phố nào có được.