Hôm đó trời Thuận Châu còn mờ sương, khoảng 6 rưỡi sáng, cả đoàn dừng xe trước một quán nhỏ sát mép đường, mái tôn thấp, vài cái ghế nhựa xếp lộn xộn phía trước. Không bảng hiệu, không menu. Bà chủ hỏi ăn gì, người trong đoàn nói 'có gì ăn nấy', bà gật đầu rồi vào bếp.
Ra là cháo trắng với trứng luộc và mấy miếng giò thái lát. Đơn giản đến mức tưởng thất vọng, nhưng ngồi xuống húp một muỗng — nóng thật sự, không phải kiểu hâm lại — tự nhiên thấy ổn hẳn. Cái lạnh buổi sáng trên này khác dưới xuôi, nó ngấm vào tay vào cổ, nên một tô cháo nóng lúc đó có giá trị hơn bất cứ bữa sáng nào mình từng ăn ở thành phố.
Mấy ba lô camping chất đống sau xe, đứa nào cũng còn ngái ngủ. Có đứa vừa ăn vừa nhìn ra núi, không nói gì. Quán không có wifi, không nhạc, chỉ nghe tiếng xe tải chạy qua thỉnh thoảng và tiếng bà chủ gọi vào bếp. Mình không nhớ tên quán, cũng không chắc có bao giờ ghé lại không. Nhưng cái kiểu bữa sáng đó — không cầu kỳ, không ai check-in, chỉ ăn để mà đi tiếp — thật ra lại là phần mình thích nhất mỗi chuyến dài. Sau đó đoàn lên xe, còn khoảng hơn hai tiếng nữa mới tới điểm cắm trại.