Tôi thích những bữa ăn không cầu kỳ, nhất là khi đi biển. Ở Cửa Lò, có một quán nhỏ nằm sát biển, không biển hiệu gì to tát, chỉ vài bộ bàn ghế nhựa và một mớ đèn vàng lèo tèo. Vừa ngồi xuống, cái tiếng ồn ào hơi chộn rộn, tiếng người gọi món lẫn tiếng sóng biển phía xa làm mình thấy thích lạ.
Không phải quán sang, nhưng hải sản tươi, mang đúng vị biển miền Trung. Con mực nướng đượm mùi than, hơi cháy cạnh, khiến mình cắn một miếng là nhớ hương vị lâu rồi mới gặp. Quán đông khách nên khói lửa và tiếng nói cười dập dìu, tạo ra một không khí rất đời thường, không màu mè mà rất thật – như những lần đi ăn hải sản với bạn bè hồi còn trẻ.
Lúc đó, không ai nói gì nhiều, chỉ ăn, nhấp chén rượu nhỏ rồi nhìn ra biển đêm tối mênh mông. Thú thật, chỗ này tuy hơi ồn, khí trời hơi mặn, nhưng chính cái sự đơn giản và cảm giác đúng chỗ ấy khiến mình muốn quay lại mỗi lần ra biển Cửa Lò. Nó nhắc mình rằng đôi khi, không cần chỗ sang trọng, chỉ cần cảm giác thân quen, một chút biển và món ăn tươi là đủ.