Lần ấy, cả nhà tôi tụ tập ở bản Thần Sa, một nơi heo hút giữa Hà Giang. Không gian giản dị với bàn gỗ cũ, vài con ghế kê sơ sài giữa sân, nhưng nhờ vậy mà mọi người không chói rộn, chỉ tĩnh lặng cùng tiếng gió thổi và tiếng cười nói râm ran.
Bữa ăn gồm món cá suối vừa bắt, rau rừng nhặt trong vườn, cơm trắng nóng hổi. Mọi thành viên góp chuyện, kể lại mấy câu chuyện ngày thường, có lúc mẹ tôi pha trò chọc cả đám cười đau ruột.
Không cần món cao lương mỹ vị hay khung cảnh sang chảnh, chỉ riêng việc ngồi ăn chung, nói chuyện chung thế này cũng đã đủ khiến mình cảm nhận rõ sự gắn bó. Chuyến đi chẳng chỉ là điểm đến, mà còn là khoảnh khắc gia đình ở bên nhau, lặng lẽ mà bền chặt nhất.