Bữa cơm bình dân trên đường về giữa Lạng Sơn lặng lẽ

X
xuan_vu0026·13:00:59 20/4/2026

Trên chuyến xe từ Hà Nội về Lạng Sơn, trời đã sát chiều, bụng bắt đầu đói mà chỗ dừng chân lại không phải là nhà hàng hay điểm du lịch. Tôi quyết định xuống một quán ăn nhỏ ven đường ở huyện Bắc Sơn – chỉ một vài cái bàn nhựa và mấy chiếc quạt máy cũ kĩ.

Thực đơn không phong phú, chỉ cơm trắng, vài món rau luộc, cá kho và canh mướp, đậm đà mùi đồng quê. Chủ quán là một bà chị ở tuổi ngoài 50, nhanh nhẹn múc cho tôi một đĩa cá kho mặn mà mà không cần hỏi giá.

Trong lúc ăn, khách quen cũng lác đác vào, ai cũng gọi giản dị như tôi. Không có gì đặc biệt, không màu mè cầu kỳ, nhưng bữa ăn giản đơn ấy khiến tôi nhớ ngay về những chặng đường dài phải dừng lại, ngồi ăn liền một hơi, cảm nhận cái nhịp bình yên rất đời mà hiếm có khi đi chơi xa. Sau cùng, lên xe tiếp tục đi, bụng đã no nhưng lòng vẫn nhớ cái mùi khói củi, mùi rau rừng và cái cách bà chủ quán cười thật tâm, nhẹ như thổi bay mọi mệt nhọc. Đây mới đúng là cái cảm giác của mỗi chuyến đi bụi chứ không phải những bữa ăn làm sẵn hay được bày biện hoa mỹ.

Bình luận (1)

d

duy.ha18

1 giờ trước
Nhìn bữa cơm thấy nhớ những chuyến đi đơn giản, ăn một bữa bên đường mới là trải nghiệm thú vị. Lạng Sơn yên bình quá đời thường!