Cô Tô hôm đó trời xám xịt, mưa phùn từ sáng. Chúng tôi ngồi trong quán trà trên đường chính thị trấn, cạnh cửa sổ kính me mệt nhìn ra biển. Không có gì đặc biệt—chỉ là nước trà nóng, bánh mỳ cũ, và lúc nào cũng tưởng như mưa sắp dừng nhưng rồi cũng không.
Mẹ tôi kể về con bé gái ở nhà hàng xóa, người mẹ bạn gái tôi cười cười lắng nghe. Có lúc chúng tôi im lặng, chỉ nghe tiếng nước rơi và tiếng bàn ghế xó xác từ quán bên cạnh. Em trai tôi chơi game trên điện thoại, đôi khi nhếch mép cười với cái gì đó, rồi quay lại.
Một lúc nào đó, ánh chiều vàng ửng lọt qua những gợn mưa, người bán trà cũ kỹ lương là bà cụ tóc bạc khẽ làm sạch cốc, chúng tôi quyết định ở lại uống thêm một vòng. Không cần phải đi đâu, chụp ảnh gì, hay chứng minh là chúng tôi đang vui. Chỉ ở đó, cùng nhau, lấy lại chút thời gian mà thường ngày không có.